Cô đã giúp chúng tôi rất nhiều rồi, không những không thu phí phẫu thuật đắt đỏ mà còn tiết kiệm cho chúng tôi
chi phí. Trong lòng tôi đã rất ngại rồi3, sao còn có thể lấy thuốc bổ của cô được chứ? Cô yên tâm, sau khi về tôi nhất
định sẽ hầm canh gà cho thằng bé. Ngày nào tôi cũng cho thằng bé uống 1canh gà.”
Cảnh Thiên bị lời nói của Lăng Tư Kỳ làm cho dở khóc dở cười.
“Thằng bé còn nhỏ như vậy, vốn dĩ dương khí đã không đầy đủ n9hư người trưởng thành, cộng thêm ca phẫu
thuật này cũng không phải mổ bụng cắt ruột mà tiến hành trực tiếp trên tim của thằng bé. Bệnh nhân quá yếu
k3hông thích hợp ăn đồ dầu mỡ” “Vậy thằng bé cần ăn gì để bổ sung dinh dưỡng? Cô nói đi, tôi sẽ mua” Lăng Tư
Kỳ kiên trì. Cảnh Thiên chỉ nói: “Sau này 8Tiểu Thần sẽ theo tôi học y, thằng bé chính là học trò của tôi, là một
người thầy, mua đồ bổ cho học trò của mình cũng là tấm lòng của tôi, chị không cần phải từ chổi đầu”
Lăng Tư Kỳ không phải là một kẻ ngốc, đương nhiên hiểu rằng Cảnh Thiên đang cố gắng bảo vệ thể diện của mình
bằng một cách khác.
Với tư cách là bác sĩ, đối phương đã miễn toàn bộ tiền phẫu thuật và chi phí, thực hiện một ca phẫu thuật lớn như
vậy, giờ lại còn phải mua thuốc bổ giúp nữa.
Trong lòng Lăng Tư Kỳ cảm thấy rất áy náy, cũng rất biết ơn.
Cuộc sống của cô luôn bị chà đạp kể từ khi cô mang thai và bị cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295902/chuong-675.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.