nhan sắc cao, dù sao thì cũng giống bố cô. Mà bố cô thì là soái ca hiểm có khó tìm.
Nhưng dù sao mẹ Đế An Nhiên cũng chỉ là Trình Thụ3c Ngọc, tuy lúc trẻ cũng coi như xuất sắc nhưng về ngoại
hình thì bà ta vẫn không thể so sánh được với cô.
“Sao lại là cô? Cô đến là1m gì?”
Đế An Nhiên hoàn hồn lại liên dựng lông lên luôn
Mặc dù cô ta coi thường Hình Mỹ Kỳ, nhưng so với Cảnh Thiên, Hình Mỹ9 Kỳ đó rõ ràng thuận mắt hơn nhiều.
“Con nói chuyện kiểu gì thế hả? Dạy con hai mươi năm, lễ nghi của con bị chó gặm mất rồi à?” Khi3 Tạ Thanh
Nghiên nhìn thấy Đế An Nhiên hung dữ với bé con của mình, lập tức hầm hầm giận dữ quát lại.
Cái gì mà sinh không bằng nuôi8?
Bà không nghĩ như vậy chút nào. Tạ Thanh Nghiên tức giận đến mức thậm chí không cần cả hai mươi năm lễ nghi
của quý bà hào môn nữa.
Đế An Nhiên trợn tròn mắt, vẻ mặt bị tổn thương.
“Mę!”
Rốt cuộc người nhà của cô ta bị sao vậy?
Đế An Nhiên rơm rớm nước mắt nhìn bố mình, người bố ngày thường rất nghiêm túc nhưng cũng rất cưng chiều
cô ta, bây giờ lại lạnh lùng nhìn cô ta.
“Bố mẹ, cuối cùng hai người cũng đã về rồi, hai người không biết đâu, trước khi hai người về nhà, Đế An Nhiên đã
sang phòng ngủ của Thiên Thiên, làm hỏng hết tất cả quần áo và đồ trang sức mẹ chuẩn bị trong phòng để quần áo.
Bảo nó đặt lại chỗ cũ, nó còn mang dáng vẻ chịu ấm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1295927/chuong-687.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.