vietwriter.vn
*********************************
Phong thái đó hoàn toàn không phải thứ mà con khốn Cảnh Thiên kia có thể so sánh được.
Đế An Nhiên không hề để ý đến câu hỏi ngu ngốc của3 Trình Thục Ngọc.
Tuy trong lòng cô ta đã hận Trình Thục Ngọc gần chết rồi, chỉ mong bà ta chết đi cho xong. Nghĩ đến việc người
đàn bà 1hèn hạ này lại là mẹ ruột của mình, cô ta cảm thấy ghê tởm và không chấp nhận được.
Nhưng cô ta vẫn tỏ thái độ rất ổn.
“Bà có bi9ết bà hại tôi thê thảm đến mức nào không?” Đối mặt với câu hỏi của Đế An Nhiên, Trình Thục Ngọc thấy
tim mình như dao cứa.
Cô con gái xi3nh đẹp và cao quý nhường này lại đang gặp khó khăn vì mình, Trình Thục Ngọc cảm thấy rất đau
khổ, nước mắt trào ra.
“Xin lỗi An Nhiên, m8ẹ xin lỗi! Mẹ cũng không ngờ được rằng lại thành như thế! Mẹ thực sự không ngờ được!”
Đế An Nhiên cười lạnh: “Không ngờ? Sau khi bà nhận nuôi Cảnh Thiên thì chắc phải nghĩ đến chuyện có một ngày
cô ta trưởng thành, với ngoại hình của cô ta thì sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta chú ý, hoặc là được bố mẹ ruột tìm
đến. Tại sao lúc đó bà còn phải vớt đứa trẻ bị người ta vứt xuống sông lên? Tại sao bà không để cô ta chết đi?”
Sắc mặt Đế An Nhiên vẫn bình thản, nhưng sâu trong đáy mắt lại ấp ủ thù hận hủy diệt.
Trình Thục Ngọc vừa khóc vừa nói: “Mẹ… mẹ cũng không biết! Mẹ tưởng đứa trẻ bị vứt xuống sông là con. Mẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1296037/chuong-761.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.