Cảnh Thiên không biết nên nhìn chỗ nào, cô bị dáng người săn chắc quyến rũ của Chiến Lê Xuyên hấp dẫn.
“Anh bắt đầu3 thích em từ khi nào?”
Chiến Lê Xuyên nhìn vợ mình bối rối không biết nên nhìn đi đầu, cười nói: “Anh cũng không b1iết. Có lẽ bắt đầu từ
lúc anh nói là anh không đói, em vẫn đứng ở đầu giường anh nói rằng thần kinh cảm giác của cơ thể an9h khác với
thần kinh giao cảm, dù bị liệt vẫn sẽ có cảm giác đói”
“Kể từ khi biết mình không có khả năng chữa khỏi3 bệnh, anh cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa gì. Tuy anh
có thể dựa vào những máy móc đó để sống như người bình thường,8 nhưng anh không muốn mình biến thành
quái vật trong mắt người khác.
Ảnh mắt họ nhìn anh không phải thương hại thì cũng là xót xa, hoặc là mừng thầm trong sự đau buồn. Cơ thể anh
chỉ có thể mang lại đau thương vô tận cho người yêu anh, mà chính anh cũng như người bỏ đi vậy, chỉ có thể nằm,
nếu không sử dụng người máy thì còn chẳng đi vệ sinh nổi”
“Chỉ có em. Ngày đó em phản bác anh, anh nhìn thấy thứ khác trong mắt em”
“Là gì?” Cảnh Thiên hỏi.
“Sự hời hợt”
Chiến Lê Xuyên thoải mái dựa vào bồn tắm, ôm vợ yêu vào lòng, vừa nói chuyện vừa giúp vợ tắm. Anh cảm thấy
cuộc đời mình trọn vẹn rồi.
Um…
Còn thiếu một chút.
Khi nào vợ sinh cho anh một cục cưng thì cuộc đời anh sẽ trọn vẹn thật sự.
“Em hời hợt vậy sao anh lại thích em? Logic kiểu gì vậy?”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-mat-co-dau-xung-hi/1296211/chuong-861-865.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.