Tiếng nói trong trẻo vang lên:- Tiểu tử, có muốn nghe cố sự của ta không?- Tiều bối cứ việc kể, ta nghe là được rồi!Dứt lời, Lạc Nhật đã thấy mình xuất hiện bên trong trận pháp, bên trong trận pháp phi thường yên tĩnh.
Lạc Nhật tìm kiếm chủ nhân của giọng nói nhưng không tìm được.
Lúc này, giọng nói đó lại vang lên:- Đừng tìm nữa, ta ở đây!Lạc Nhật quay sang nhìn thì mắt suýt nữa rơi ra ngoài, bởi vì tuy giọng nói là nữ tử nhưng lại là do một con Hoả Long đang nói.
Con Hoả Long này có ngũ trảo, có Long lân, nhìn thế nào cũng không ra một nữ tử.
Con Hoả Long này không khác gì con trong sơn cốc.
Lạc Nhật đang miên man suy nghĩ thì con nó bắt đầu nói:- Cứ tưởng ngươi sẽ bị doạ cho không nhẹ chứ! Xem ra ta còn phải luyện tập nhiều hơn rồi!Con Hoả Long đó vừa nói vừa lấy Long trảo gãi gãi đầu, nhìn rất hài hước.
Lạc Nhật xem cũng thấy buồn cười.
Hoả Long hừ nhẹ nói:- Bản toạ chỉ là muốn thử thách định lực của ngươi một tí thôi, ngươi miễn cưỡng qua ải.Nếu con Hoả Long này là một tiểu cô nương thì Lạc Nhật sẽ không bất ngờ.
Nhưng đây là một con Hoả Long mà lại có tính cách này nên Lạc Nhật mới thấy khó hiểu.
Lạc Nhật định nói thì bị con Hoả Long đó dành nói trước:- Bản toạ bắt đầu đây, nghe cho kĩ nhá! Cách đây rất lâu, bản toạ đang ngủ ngon thì bị vài tên đánh lén.
Bọn chúng thực lực đều rất mạnh, không kém ta.
Vì vậy ta mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-nhat/2062180/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.