Vân Tử Lạc nhìn đám người nói cười vui vẻ trong điện, không hiểu sao một câu nói bỗng tới bên miệng: “Nếu có một ngày tỷ tỷ quyết dồn ta vào chỗ chết, ngươi sẽ giúp tỷ ta sao?”
Nếu mối quan hệ giữa họ thật sự đi tới bước đó…
“Sẽ không!” Đáp án của Sở Tử Uyên nằm ngoài dự liệu của Vân Tử Lạc, trả lời rất nhanh, chắc như đinh đóng cột.
“Sẽ không?”
“Ta sẽ không để bất kỳ ai ăn hiếp muội.” Huynh ấy mỉm cười, quen thói đưa tay tới, định xoa đầu nàng.
Rồi chợt nhớ tới chuyện chạm tay ban nãy, huynh ấy lại ngượng ngập rút tay về, gương mặt hơi phiếm hồng.
Nghe được lời huynh ấy, tâm trạng của Vân Tử Lạc bỗng rất vui. Khi nhìn thấy cả bộ dạng đó, nàng chợt muốn trêu chọc bèn ghé mặt qua hỏi: “Tử Uyên, mặt huynh… sao lại đỏ hồng lên kìa?”
“Ta… Ta đi uống chút nước.” Sở Tử Uyên lúng túng, vội đứng dậy rời khỏi đó.
Sau lưng là tiếng cười khanh khách như chuông bạc của Vân Tử Lạc. Nàng cười chẳng thục nữ chút nào, nhưng thanh âm lại toát lên vài phần tản mạn và sự mị hoặc riêng có của người con gái, khiến mọi người xung quanh không thể không nhìn qua.
Vân Tử Lạc điềm nhiên liếc nhìn từng người một, tới tận khi nghiêng đầu nhìn thẳng vào Diêu Linh Linh đối diện.
Nàng ấy mặc bộ xiêm y màu đỏ cam cực kỳ rực rỡ. Khi Vân Tử Lạc nhìn qua, nàng ấy vội vàng cúi đầu, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình.
Vân Tử Lạc đã sớm chú ý tới nàng ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lac-nhi-y/1663021/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.