"Ư!" Lại nói Kỷ Uấn Chi bên này, thành công xin được chữ ký của Bách Ninh, cao hứng vô cùng lôi kéo Nhan Phất chạy đến khoe khoang với nàng.
"Tôi nói cậu, giữ sĩ diện chút được không? Làm sao mà trông như tiểu fangirl vậy, đó giờ không biết cậu thích bà ấy a." Nhan Phất liền rất bất đắc dĩ, xong rồi, hình tượng cao lãnh của bà chủ cuối cùng cũng bị sụp đổ rồi.
"Hả? Tớ không có thích a, ai nói tớ yêu thích bà ấy, quái gở, chỉ là lão yêu bà mà thôi!" Vừa ra bên ngoài, Kỷ nào đó liền khôi phục bản tính.
"Ai yêu, thật sự xấu hổ nha, tôi vậy mà chính là cái lão yêu bà quái gở." Đột nhiên một tiếng nói từ phía sau truyền đến, Kỷ Uấn Chi sợ đến tóc gáy đều dựng cả lên, trong nháy mắt liền thở gấp, trái tim đều muốn nhảy đến ra ngoài!
"Bách Bách, Bách lão sư..." Kỷ Uấn Chi suýt chút nữa cắn phải lưỡi của chính mình, quá đáng sợ quá đáng sợ người đàn bà này quá đáng sợ!!! Quả nhiên không thể ở sau lưng nói xấu người khác...
"Hứ." Bách Ninh liếc cô một cái, không nhiều lời đi ngang qua rồi rời đi.
"Hô..."
"Cậu sao mà sợ bà ấy dữ vậy?" Nhan Phất cảm thấy kỳ quái, Kỷ nào đó không phải luôn không sợ trời không sợ đất sao?
"Hả? Tớ sợ bà ấy? Ai nói tớ sợ bà ta?"
"Bách lão sư a." Nhan Phất đột nhiên nhìn về phía sau của Kỷ Uấn Chi.
Kỷ Uấn Chi trong lòng lại cả kinh, "Bách lão sư mới thật sự là diễn viên, tớ đây không phải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lam-sao-dien-tot-vi-hon-the/1417387/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.