Sau cái ngày Trầm Dữ Chi tự mình rời đi, Dung Thanh cũng chỉ tới hai ba lần. Hơn nữa mỗi lần tới chỉ lặng lẽ ôm lấy nàng, không nói cũng không làm. Tăng phòng hẻo lánh này lại biến thành nơi yên tĩnh.
Bóng đêm ngày càng dày, tiểu nha hoàn khuôn mặt tròn với đôi trâm bưng lấy nước nóng từ ngoài phòng bước vào, chân tay nhẹ nhàng đổ vào bồn tắm.
Lý Tĩnh Gia xưa nay được nuông chiều, bên cạnh không có người hầu hạ là việc hoàn toàn không thể. Nha hoàn này là người Dung Thanh tìm được, nói không nhiều, nhưng làm việc rất thận trọng.
Ngày nha hoàn này đến vừa đúng lúc mặt trời ấm áp. Lý Tĩnh Gia dựa nghiêng trên xích đu, thong dong đặt tên cho nha hoàn kia - A Noãn.
“Công chúa, nước ấm vừa đủ”.
A Noãn thử nước trong bồn tắm vài lần, gật đầu dáng vẻ nghe lời, hành lễ với Lý Tĩnh Gia.
Lý Tĩnh Gia mệt mỏi đứng dậy, bàn tay xanh nhạt ở trên thắt lưng mò mẫm một lúc, hoa bào to lớn rơi thẳng xuống đất. A Noãn hơi cúi đầu, nhặt lấy miếng lụa satin, lui ra khỏi phòng.
Thân thể nữ nhân lả lướt thích thú hơi lộ trong bọc y phục. Nàng không gấp gáp xuống nước, chỉ gục bên mép bồn tắm, dùng đầu ngón tay quẹt nhẹ trên mặt nước.
“Kẽo kẹt…”.
Cửa phòng đột nhiên truyền đến âm thanh, một thân ảnh cao lớn từ từ tiến vào, che lấy nửa ánh nến. Lý Tĩnh Gia hơi chau mày, vừa lúc ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Dung Thanh.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lan-vay-tren-phat-dan-a-chu/692289/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.