Khương Thanh Tố nhấc sợi dây tơ hồng trong tay, bước tới trước mặt vị đại sư. Đại sư liếc nhìn hai người, chắp tay niệm một tiếng “A Di Đà Phật”, sau đó ra vẻ trang nghiêm, tính toán tên họ họ vừa viết lên, đọc vài câu kinh văn, rồi đem thẻ tre nhúng qua bể nước phía sau, mực vẫn còn mờ mờ chưa tan. Đại sư nói: “Hai vị thí chủ trời sinh một đôi, duyên tình khó đứt.”
Khương Thanh Tố liếc nhìn dòng chữ trên thẻ tre, khẽ mím môi cười, đón lấy dây tơ hồng rồi dẫn Đơn Tà tới gian nhà nhỏ gần chùa – nơi người ta thường treo dây tơ hồng.
Gian nhà nhỏ vốn là nơi thắp nến và dâng hương, vì có mái che mưa nên sau này trở thành chỗ treo dây tơ hồng. Trên đỉnh mái treo đầy những sợi chỉ đỏ, có chữ đã phai mờ, có cái vẫn rõ ràng, có cái hầu như chỉ còn bóng mờ.
Người ta nói, thẻ tre sau khi nhúng nước, chữ nào hiện rõ thì duyên càng sâu.
Khương Thanh Tố ngẩng đầu muốn treo dây lên, nhưng phát hiện mình không đủ cao. Đơn Tà vươn tay đón lấy dây, nhẹ nhàng treo nó lên móc gỗ trên mái, thẻ tre đong đưa, hòa vào bao nhiêu cái tên khác đã từng gắn kết.
Khương Thanh Tố cười mím chi, lùi lại một bước nói: “Chàng ra tay rồi phải không?”
Đơn Tà cúi mắt nhìn nàng, lúc này nàng đứng ngay trước hắn, chỉ cần lùi thêm nửa bước là giẫm lên mũi giày hắn, vai tựa vào ngực hắn, ngẩng đầu nhìn tên hai người viết trên thẻ tre.
Ánh nến không xa vẫn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lang-nghe-vo-thuong-noi-on-tam/2746686/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.