Anh không phải không có cách nào đối phó cô em này, mà là không nỡ để cô nhận một chút ủy khuất nào.
Mười tám năm qua, việc chăm sóc em ấy, để em vui vẻ khỏe mạnh trưởng thành, sớm đã là một bộ phận không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Năm đó, khi mẹ anh ôm Trần Tiểu Bích trở về, lúc đó anh mười tuổi, nhìn đứa bé nhỏ xíu nhỏ xinh, bất giác có một cảm giác không nói nên lời.
Có thể là do nhìn em ấy từ lúc còn nhỏ xíu đến khi lớn, dần dần trưởng thành, cho nên anh càng muốn che chở em hơn.
Vuốt nhẹ đầu em, Trần Việt đứng dậy muốn đi, Trần Tiểu Bích lại xoay người bắt lấy anh: "Leo, em một mình thấy sợ, anh ngủ cùng em đi.”
Lúc nhỏ, cô rất sợ ngủ một mình, đặc biệt là lúc trời mưa sấm sét, lúc đó cô liền sẽ chui vào giường anh ôm anh ngủ.
Chỉ cần có anh trai ở bên, anh liền sẽ giống thần phù hộ bảo vệ cô, cô liền không còn thấy sợ nữa.
"Được, anh cùng em." Trần Việt nắm chặt tay của cô em, vỗ nhè nhẹ, "Đừng sợ, anh trai ở đây."
"Ừm." Trần Tiểu Bích thỏa mãn lên tiếng, biết anh trai sẽ một mực ở bên cạnh cô, cô lại dụi dụi hai lần, mới an tâm ngủ thiếp đi.
Chắc canh Trần Tiểu Bích đã ngủ sâu, Trần Việt mới cẩn thận rút tay về, đứng dậy đi về phòng.
Trong phòng, đèn vỏ quyết trên tủ đầu giường sáng rỡ, ánh đèn dìu dịu hắt lên mặt Giang Nhung, khiến cô càng thêm xinh đẹp.
Trần Việt đi qua, xoay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lay-chong-bac-ty/414122/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.