Sáng sớm hôm sau, lúc Thẩm Tố Nhi tỉnh lại, Mộ Dung Cảnh không còn ở bên nàng nữa. Theo lời Tiểu Dung và Tiểu Xuân Nhi nói lại thì hôm nay ngài thượng triều sớm.
Dùng xong bữa sáng, việc đầu tiên Thẩm Tố Nhi muốn làm chính là đến Mai Viện thăm Sơ Tuyết, thế nhưng nàng sợ sẽ gặp thái hậu ở đó. Đứng trước căn lều nhỏ của Mai Viện, nàng đắn đo một hồi, đột nhiên thấy thái hậu đích thân ra ngoài mời mình vào trong. Sau mấy câu hàn huyên, người nói tất cả chỉ là hiểu lầm, cũng không còn để tâm đến chuyện trước đó rồi cùng nàng vào thăm Sơ Tuyết.
Hôm nay, Thôi thần y có đến một lần, mang theo thứ thuốc được sắc từ cành Tuyết Liên ngàn năm.
Thời gian dần trôi, cả tuần qua Thẩm Tố Nhi đều ở Mai Viện từ sáng sớm cho đến tối muộn. Trong khoảng thời gian này, ngày nào nàng cũng vội vội vàng vàng về cung Triều Phụng tắm táp, thay y phục, ăn vài món đơn giản, sau đó lại nhanh chóng trở lại Mai Viện.
Chỉ là, sắc mặt Thôi thần y càng ngày càng trầm trọng, cành và lá của Tuyết Liên ngàn năm đã dùng quá nửa, trong khi bệnh tình của Sơ Tuyết tuy không còn tăng thêm nhưng vẫn chẳng mấy khởi sắc.
Mai Viện càng lúc càng thêm buồn bã. Người nào người nấy mặt mày lo lắng, mệt mỏi.
Thẩm Tố Nhi quyết định ở lại Mai Viện để tiện bề chăm sóc cho Sơ Tuyết. Mỗi khi xung quanh không còn ai, nàng lại một mình lặng lẽ ngồi bên giường, đôi mắt long lanh đẫm lệ. Trong lòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lay-mot-hoang-hau-khong-tranh-sung/417111/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.