Thư trúng tuyển vào đại học của Thiên Bắc đến trước, sau đó đến Bách Sanh. Sau khi nhận được thông tin trúng tuyển thì ngày khai trường cũng dần dần đến gần. Chớp mắt cái đã là cuối tháng 8. Tiểu Liêu từ giảng đường đi ra thì có người đi phía sau vỗ vai nó. Nó quay lại nhìn thấy Bách Sanh đứng đối diện nó mỉm cười.
“Tiểu Liêu đi đường mà cứ nhìn xuống đất, kiếm tiền nhặt hả?”
“….. Anh sao lại ở đây?” Tiểu Liêu mở miệng lớn hỏi. Bách Sanh xuất hiện thật là ngoài tưởng tượng của nó.
“Tiện đường, cho nên ghé qua đợi em cùng về.” Bách Sanh tiện tay cầm lấy cây đàn của nó “Đi mau.”
“Ờ.” Tiểu Liêu không nghĩ nhiều nhưng đầu óc nó vẫn xoay vòng vòng khó hiểu, sao Bách Sanh lại xuất hiện ở đây, chỗ này cách nhà xa như thế cơ mà. Hơn nữa chung quanh … là khu dân cư cũ, các xí nghiệp của quốc gia, hắn ta làm gì mà có chuyện ở chỗ này.
“Em mỗi ngày đều tan học tối vậy hả?” nhìn thời gian đã là 7 giờ, nhớ trước đây nó tan học đúng là sớm hơn 1 chút, về đến nhà cũng chưa đến 7 giờ.
“Em ….”
“Dịch Tiểu Liêu.” Âm thanh từ phía sau truyền đến cắt ngang câu chuyện của 2 người. Chu Cảnh Lan cầm 1 cuốn sách nhạc đuổi theo, thở hồn hà hổn hển “Cậu để quên ở lớp, cám ơn đã ở lại dạy mình nha.” Chu Cảnh Lan ngây ngô cười 2 tiếng, cũng không để ý nhìn đến Bách Sanh đang đứng bên cạnh, tiếp tục chạy theo Tiểu Liêu “Nói là đợi mình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lay-ten-ai-lang-le-yeu-em/983954/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.