Bùi Thanh Hoằng tiến cung mà không gặp phải bất kỳ trở ngại gì, thuận lợi vào cung điện của Thái Thúc Lan, Thường Tú vẫn đích thân dẫn đường cho hắn như mọi khi. Lúc vào cung, Thái Thúc Lan không sứt đầu mẻ trán như trong tưởng tượng của hắn. Đối phương đang giải quyết những sổ sách tồn đọng trong lúc y không có ở kinh thành.
Có một phần sổ sách lục bộ không có tư cách phê duyệt, Thái Thúc Lan lại không ủy quyền cho Thái Thúc Việt nên bây giờ y phải tự tay phê duyệt sổ sách bị trì hoãn đã lâu. Bùi Thanh Hoằng bước vào, điều đầu tiên hắn làm là hỏi chuyện của Thái Thúc Việt: "Vi thần là lão sư của Hoàng đế, chí ít là đã từng. Về tình về lý, ta đều nên gặp một lần mới phải."
Sau khi đóng cửa chỉ còn lại hai người, Thái Thúc Lan nói chuyện tùy ý hơn hẳn: "Dù sao cũng chỉ là người đã chết. Thi thể Hoàng đế đã nhập quan rồi, Mộc Chi có đi cũng chỉ có thể thấy một chiếc quan tài."
"Sao lại nhập quan nhanh vậy chứ?" Bùi Thanh Hoằng kinh ngạc, tốc độ này không tương xứng với lễ pháp mà hắn biết.
"Thi thể của Việt nhi đã bị hủy hoại hoàn toàn, nếu không nhập quan sớm thì lúc ấy mặt mũi của hoàng gia cũng bị hủy theo." Thái Thúc Lan gác bút son trong tay xuống, đứng dậy nói. Một khi đã liên quan đến mặt mũi của hoàng thất, ngay cả lễ pháp cũng có thể thay đổi.
"Ta có một phỏng đoán, hy vọng bệ hạ có thể giải đáp giúp vi thần." Nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lay-vo-lay-phai-thai-thuong-hoang/427893/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.