"Sao vậy?"
Sở Tôn Hành thấy y chỉ cúi đầu im lặng, liền đặt hạt dẻ rang đường còn chưa bóc xong xuống, đưa tay khẽ lay lay trước mặt y.
Vở tuồng trên đài đang đến hồi gay cấn, giọng hát cao vút trầm bổng khiến lòng người rung động, đám khán giả ồn ào cũng nín thở chăm chú, sợ bỏ lỡ màn kịch quan trọng nào đó.
Vân Trần bị hắn lay nhẹ mấy cái gọi hồn về, ra hiệu rồi chỉ chỉ về phía sau.
Sở Tôn Hành biết y muốn đi, liếc mắt nhìn diễn viên trên đài, vội vàng kéo y đang định đứng dậy trở lại chỗ ngồi, ghé sát tai y nhỏ giọng nói: "Tuồng còn chưa nghe xong, công tử giờ này về làm gì?"
"Giờ Hợi quá nửa cũng không còn sớm nữa, đi cả ngày mệt lắm rồi, nghe không hết cũng không sao." Vân Trần ghé lại gần hắn đáp, thừa lúc không ai chú ý lại hôn nhẹ vào sau tai hắn.
Cảm giác ấm áp mềm mại chạm vào rồi rời đi, Sở Tôn Hành đương nhiên không tin, nghi ngờ giữ chặt y lại, sao vừa nãy còn sinh long hoạt hổ mà chớp mắt đã nói mệt là mệt rồi?
Hắn dịu giọng đề nghị: "Muộn chút nữa đi, nghe thiếu đoạn cuối khó tránh khỏi bận tâm, giờ về cũng vắng vẻ không có gì."
Vân Trần không chịu, giằng co hồi lâu cũng không lay chuyển được hắn, lại không dám làm ồn quá lớn sợ người khác vây xem, đành phải thỏa hiệp: "Thân thể ngươi còn chưa khỏe hẳn."
"Đêm qua đi địa đạo không nghỉ ngơi tốt thôi, không sao." Sở Tôn Hành biết là vì chuyện này, ngồi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/liem-quan-tinh-bac-thuong-thu/3028844/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.