Phía sân sau ngôi biệt thự của gia đình họ Hàn có một thảm cỏ xanh rất đẹp. Vào buổi sớm, mỗi cọng cỏ đều được bao phủ bằng những hạt sương long lanh. Chúng óng lên tựa hàng vạn hạt kim cương lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tuy nhiên trong lúc này, cảnh đẹp ấy cũng không sao thu hút nổi ánh mắt đau thương của Cổ Liên.
“Liên Liên, rốt cuộc là chuyện gì đây?” Ngồi một bên, Phương Tĩnh Hương nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ nát của cái hộp tử đàn gói trong một tấm vải trắng, rồi lại kinh ngạc nhìn Cổ Liên: “Cái hộp này sao lại vào tay cảnh sát Quan được?”.
“Là con đưa cho chú ấy.” Từng giọt nước mắt nối nhau rơi xuống, Cổ Liên cầm mảnh vỡ ở chính giữa lên. Trên lớp gỗ đàn hương màu tím nhạt còn thấm vệt máu tươi. “Đáng lẽ con không nên nghe lời chị ấy, như thế chị ấy đã không bị tiêu tan…” Lòng tràn ngập hối hận, Cổ Liên khóc không thành tiếng.
“Bà Hàn, bà có thể để tôi và cô bé nói chuyện riêng được không?” Quan Ân nghiêm túc nhìn Phương Tĩnh Hương: “Việc này chúng tôi đã điều tra rồi, quả thật không liên quan đến bà, nhưng Hàn Cổ Liên dường như biết chút ít những việc chúng tôi chưa rõ. Bà yên tâm, tôi chỉ muốn hỏi han tình hình chút thôi, nội dung sẽ được phía cảnh sát giữ bí mật”.
“Được rồi!” Phương Tĩnh Hương rút ra một gói giấy ăn nhẹ nhàng lau khuôn mặt lem nhem nước mắt của cô cháu gái: “Liên Liên ngoan, đừng khóc nữa! Con biết gì thì cứ nói với chú cảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lien-hoa-yeu-cot/1976024/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.