Nhà hàng hết sức thanh lịch, không gian vấn vít một khúc nhạc cổ vui tươi mang tên Tiếng tỳ bà. Nét cổ điển trong điệu nhạc hòa quyện với tổng thể của nhà hàng đem đến cho thực khách cảm giác hết sức dễ chịu.
Quan Ân đẩy cửa, đưa mắt nhìn khắp lượt xung quanh, tìm kiếm mục tiêu của mình. Sáng nay anh đã nhận được một cuộc điện thoại kỳ lạ. Giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ là của một cô bé, tuy nhiên đó lại là một cô bé bí ẩn. Cô bé nói sẽ cung cấp cho anh một đầu mối quan trọng cho vụ án mất tích kia. Do dự mãi, cuối cùng Quan Ân vẫn quyết định đến gặp cô bé, chủ yếu vì cảm thấy tò mò. Giọng nói rất đỗi bình tĩnh của cô bé trong điện thoại cho anh cảm giác đó là một người lớn trong hình hài trẻ con. Thêm cách nói chuyện rất ấn tượng, giống như tay kinh doanh lõi đời, khiến anh tự nhiên nảy sinh một sự quan tâm khó xác định đối với cô bé. Và, anh cũng muốn xem rốt cuộc cô bé có thể cung cấp đầu mối gì cho mình.
Ánh mắt anh dừng lại nơi chiếc bàn kê sát cửa sổ bên trái, một cô bé mặc chiếc váy ren xanh đã thu hút sự chú ý của anh. Không thấy ai bên cạnh cô bé, Quan Ân thấy rất kỳ lạ. Một cô nhóc như vậy sao có thể tự mình vào nhà hàng chứ? Anh đi thẳng về phía cô bé, cùng lúc đó ánh mắt cô bé cũng bắt gặp anh. Đợi người đàn ông lạ mặt đến gần, Cổ Liên mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lien-hoa-yeu-cot/1976028/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.