Sáng sớm hôm sau, Tiểu Cốc Liên vốn thường có thói quen ngủ nướng lại dậy rất sớm. Tiểu Hương đứng trước bàn trang điểm, giúp Cốc Liên vấn mái tóc dài thành hai búi xinh đẹp, còn cài thêm đôi trâm đính ngọc lam lấp lánh, cuối cùng thay bộ váy áo kiểu Tây màu xanh lam tuyệt đẹp, Cốc Liên bỗng chốc trở thành một cô búp bê Tây đáng yêu.
“Tiểu thư thật xinh đẹp!” Tiểu Hương nhìn trước ngắm sau, tỏ vẻ hoàn toàn hài lòng trước công trình của mình: “Còn nữa, tiểu thư hôm nay dậy sớm thế!”.
“Đúng vậy, hôm nay tôi thức dậy từ rất sớm!” Tiểu Cốc Liên ngồi bên bàn, cầm chiếc bánh ngọt trên đĩa lên ăn.
“Chắc tiểu thư phấn khích vì anh chị họ sắp đến phải không?” Tiểu Hương cười đưa cốc sữa cho Cốc Liên.
“Tiểu Hương, bọn họ là cháu trai và cháu gái của đại phu nhân phải không?” Tiểu Cốc Liên nghiêng đầu hỏi Tiểu Hương.
“Tiểu thư, đại phu nhân là mẹ cô, sao không gọi mẹ?” Tiểu Hương dừng việc đang làm hỏi.
“Cha tôi nói bà ấy không phải mẹ tôi.” Tiểu Cốc Liên nhìn Tiểu Hương một cách kỳ quái: “Cha tôi nói mẹ tôi đã chết lâu rồi! Chị Tiểu Hương, chuyện đó mà chị cũng không biết sao?”.
“Cái này…” Tiểu Hương sợ tái mặt, biết mình lỡ lời. Cô ấy chỉ biết lão gia rất ghét đại phu nhân, không cho phép đại phu nhân gặp Cốc Liên, nhưng chưa bao giờ ngờ rằng đến chuyện đại phu nhân là mẹ ruột mà ông cũng không nói cho Cốc Liên biết. Chuyện này quả thật… hơi quá!
“Tiểu Hương!” Đúng lúc đó, rèm cửa được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lien-hoa-yeu-cot/1976059/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.