Gió vù vù thổi, không hề cố định ở một phương hướng nào. Có lúc là hướng phía tây bắc, có lúc là hướng phía đông nam, không hề có ý định ngừng lại.
Đôi tai tinh linh thật dài của Diệp Từ trong gió giật giật vài cái, cô phát hiện có vài thanh âm nhỏ vụn trong gió. Cái loại thanh âm này không phải là thanh âm vốn có của map, cũng không phải thanh âm ừng ực mà Độc Nhãn Cự Nhân phát ra, mà là một loại thanh âm khiến Diệp Từ cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Cô lẳng lặng ngồi ở trên sườn núi một hồi lâu, liền nhận ra, thanh âm này tập trung chủ yếu ở phía đông nam, thực sự không xuất hiện ở hướng tây bắc. Sem ra ở hướng đông nam có điều bất thường.
Cho Lão Tứ ăn xong, Diệp Từ leo lên lưng nó, chạy thẳng một mạch về phía đông nam.
Chạy thẳng một mạch về phía đông nam, nói thì thật là dễ, nhưng là phải ở chỗ như Đao Phong Đồi mà thực hiện những lời này, thật đúng là không dễ một chút nào. Dù sao ở map này nơi nào cũng có nguy hiểm, muốn đi về hướng đông nam, thường thường đều phải vòng qua hết ngọn núi này đến ngọn núi khác.
Bất quá, Diệp Từ nhưng cũng không nóng nảy, bởi vì chạy về hướng đông nam, cái loại thanh âm này càng ngày càng rõ ràng. Cô cẩn thận nghe rõ, đó là tiếng kêu thảm thiết thê lương khi Độc Nhãn Cự Nhân ngã xuống, và âm thanh được tạo thành từ một loại kỹ năng nghề nghiệp.
Chỉ là, đây là chức nghiệp gì?
Diệp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/liep-gia-thien-ha/2281880/quyen-2-chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.