Màn sương khói dày đặc dần tan đi, thân thể của hai người cũng rõ ràng hẳn. Cả hai đều chiến đấu bằng cung, nếu chỉ đứng cọc bắn tên, không ai hơn được ai, có điều vì Diệp Từ là Thợ săn, kỹ năng về cung nhiều hơn nên cứ vờn đạo tặc xoay qua xoay lại.
Hai người bôn chạy trên tảng đá lớn, Đạo tặc tuy mang theo nhiều thuốc tăng máu. Có điều lại lộ ra sơ hở — anh nhắm bắn không chuẩn bằng Diệp Từ, cũng không có thiên phú dùng cung, mỗi lần bắn ra một tên thân thể bị cứng lại 0.5s.
Diệp Từ phát hiện ra nó, khóe môi liền nở rộ một nụ cười lạnh, tặng cho Đạo tặc một mũi tên liên hoàn.
Máu của anh chỉ còn 30%, mũi tên liên hoàn còn kèm theo một Bạo kích, Đạo tặc nọ 100% phải chết. Diệp Từ bình tĩnh dùng nỏ bắn tên, chỉ nghe thấy ba tiếng “vèo vèo vèo”, thanh âm sắc nhọn xé gió vang lên trong không khí, hướng về phía đạo tặc nọ mà đến.
Đạo tặc cũng biết bản thân không thể trốn tránh được nữa rồi, bởi vì anh vừa bắn một tên ra, thân thể đang vào trạng thái căng cứng, không khỏi thổn thức, trận chiến hôm nay lại thua.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, ngay lúc mũi tên sắp đâm vào người Đạo tặc, chợt nghe trong góc tối đen trong núi truyền đến tiếng xé gió sắc bén hơn. Tiếp đó không biết mũi tên từ hướng nào phát ra, trực tiếp đánh bay mũi tên Diệp Từ bắn về phía Đạo tặc.
Sự việc diễn ra quá đột ngột, đến độ Diệp Từ không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/liep-gia-thien-ha/57599/quyen-1-chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.