Edit: Yển
Beta: Phong Lưu Quân
Trong khu W tầng sáu mươi dưới lòng đất của Cục Dị khống, từng chiếc hộp nhỏ được xếp như quan tài, quét sơn trắng thống nhất, trên khắc chìm phong ấn, chính giữa đột ngột thiếu một hộp, chẳng khác nào thiếu chiếc răng cửa – mảnh vỡ của đao Tri Xuân, cả hộp lẫn đao, tất cả đều biến mất.
“Chủ nhiệm Tiêu, đao mất lúc hệ thống cung cấp điện xảy ra sự cố, không có camera.”
Tiêu Chinh chống nạnh, phun ra một hơi, đôi khi khoa học kỹ thuật đương đại thật sự không thể dựa dẫm được.
“Ngoại trừ khu W, cấm chế các khu vực khác chúng ta đều định kỳ gia cố đổi mới, đặc biệt là chỗ gần con bươm bướm kính hoa thủy nguyệt biến dị kia.” Viên quản lý giải thích một câu rất yếu ớt, lại lẩm bẩm, “Nhưng kẻ trộm này rất cẩn thận vòng qua các khu khác, tôi cảm thấy hắn rất rành hệ thống quản lý nội bộ trong Cục.”
Tiêu Chinh cau mày nhìn chỗ hổng kia – cũng phải, tốn nhiều công sức như thế, chỉ để trộm một thanh đao gãy, ăn no rửng mỡ à?
Cái gọi là đao linh, là nhất định phải phụ thuộc vào thân đao, thân đao tương đương với thân thể. Nếu thân đao bị tiêu hủy, mảnh vỡ cũng chẳng khác một hũ tro cốt là mấy. Một người sau khi bị đại tá bát khối chết rồi, không có nghĩa là khâu tám khối này lại, thì người còn có thể sống lại – bác sĩ ngoại khoa giỏi đến đâu cũng không làm được, máy may cũng không thể, đây là thường thức.
Tuyên Cơ đứng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/liet-hoa-kieu-sau/41722/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.