Juliette liên tục trở mình trên giường trong phòng ngủ của khách. Sau khi đã chạy trốn cánh nhà báo, cô đến trú tạm ở nhà Camelia và ngủ qua đêm tại đó. Cô không biết chính xác sau đây sẽ phải làm gì, rõ ràng là cô không thể trốn chạy báo chí mãi được, sớm hay muộn cô cũng phải trở về nhà mình, nhưng hiện tại cô cảm thấy không đủ dũng cảm. Không hoàn toàn vì sự ầm ĩ của báo chí, mà chủ yếu là vì những câu hỏi sẽ đặt ra cho cô, cô sợ nỗi đau lại thức tỉnh và sợ rơi vào một dạng của chứng sợ không gian rộng kịch phát khiến cô không dám ra khỏi ngôi nhà. Cô đã phải chịu đau khổ và buồn bã và đã chiến đấu khá lâu để tạo lại cho mình sức khỏe tâm thần và niềm tin vào người khác, không thể tin nổi là giờ đây tất cả sẽ tan tành.
Như mọi khi, Camelia dang tay đón tiếp cô ân cần, cho cô một chỗ dựa vững chắc. Và cũng như mọi khi, Camelia biết tỏ ra nghiêm túc và động viên lúc đầu sau đó khéo léo nói chuyện hài hước để Juliette bớt căng thẳng. Cuối cùng, cả hai cô gái trẻ đã cười rất nhiều, và vì hôm sau không phải đến trường nên Juliette đã uống những ly cocktail mà Camelia mời cô. Cùng với những tràng cười như điên và rượu cocktail, buổi tối kết thúc nhanh chóng khi cả hai đều mệt mỏi.
Hơi choáng váng vì rượu, Juliette nghĩ sẽ ngủ ngay khi đặt lưng xuống giường nhưng không phải thế. Cô cảm thấy mệt lử, kiệt sức vì các sự kiện mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/linh-hon-ac/579999/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.