Nghiệp chướng nặng nề, đương nhiên không thể dễ dàng buông tha.
Tần Dược tại chỗ tước đoạt hai mươi năm tuổi thọ của đối phương.
Đối phương bằng mắt thường cũng có thể thấy bản thân già đi hơn mười tuổi.
“Ahhh!”
Hoàng đại sư lúc này thân thể trở nên suy yếu vô cùng. Trong lòng hoảng sợ tột độ.
Giờ phút này, ông ta mới ý thức được sự chênh lệch giữa bản thân so với đại sư chân chính.
Đại sư chân chính, lại có thể cách không đả thương người khác.
Ông ta cũng không dám nữa giả trang thành đại sư nữa.
“Tạ Tần đại sư ân không giết, tôi nhất định trả lại tiền cho bà ấy.”
“Xã hội pháp trị, nói cái gì mà g.i.ế.c hay không chứ? Về sau ông tự lo thật tốt cho bản thân đi!”
Tần Dược ngắt video trò chuyện. Lúc này Hoàng đại sư mới thở phào.
Sau đó, ông ta chỉ có thể thầm mắng bản thân xui xẻo, thế mà lừa gạt đến người quen của Tần đại sư.
Nhìn thấy bản thân tè ướt cả quần.
Hoàng đại sư cũng bất lực đi vào phòng vệ sinh để rửa. “Ding ding!”
Wechat của ông ta vang lên. Một tin nhắn mới xuất hiện.
“Hoàng đại sư, nhà tôi vừa mua một chiếc xe, ông qua cúng xe giúp tôi với!”
【 Chuyển khoản: năm ngàn tệ! 】
Hoàng đại sư nhìn thấy thứ này, nói thầm trong lòng.
“Đây không tính là lừa gạt, người ta nguyện ý tin tưởng tôi, chỉ làm cái lễ cúng xe mà thôi.”
Nói xong, ngón tay của ông ta nhấn vào nút nhận tiền. Trả lời tin nhắn.
“Được rồi, sắp xếp vào ngày mai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/livestream-doan-menh-cho-nguoi-huu-duyen/1354738/chuong-453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.