Bốn giờ chiều hôm sau, Judd rời khỏi văn phòng, lái xe đến một địa chỉ trên bờ hạ lưu sông phía Tây. Đó là một căn nhà cổ kính, có nhiều phòng vách đá đã xuống cấp. Khi dừng xe trước căn nhà xập xệ ấy, Judd nghĩ mình lầm địa chỉ. Nhưng tấm bảng hiệu ở cửa sổ tầng trệt đập vào mắt ông:
NORMAN Z.MOODY
Thám tử tư
Bảo đảm hài lòng quí khách
Judd xuống xe. Một ngày gió rét căm căm bào hiệu cơn mưa tuyết vừa xảy đến. Ông rón rén băng qua lề đường lạnh ngắt, bước vào phòng trước của ngôi nhà, và ngửi thấy mùi thức ăn đang xào nấu lẫn mùi nước tiểu. Ông nhấn nút có ghi "Norman Z.Moody I" một lát sau có tiếng đáp lại. Ông bước vào tìm thấy phòng I, trên cửa có ghi:
NORMAN Z.MOODY
Thám tử tư
Xin nhấn chuông và bước vào
Ông nhấn chuông và bước vào.
Rõ ràng, Moody ko phải là người xứng đáng để ông tiêu phí tiền của. Nhìn vào văn phòng, nó được bài trí rất phản mĩ thuật. Đồ đạc kê cái thò ra, cái thụt vào rất hỗn loạn. Ở một góc phòng, một bức mành Nhật Bản rách tả tơi, cạnh đấy là một cái đèn kiểu Đông Ấn, ở phía trước một cái bàn chi chít sẹo kiểu Đan Mạch, báo và những tạp chí cũ bừa bãi khắp phòng.
Cửa phòng chợt mở, Norman Z.Moody xuất hiện. Ông ta cao khoảng 1,65m và phải cỡ trên 130 ký, ông ta đi như lăn, gợi cho Judd cảm giác như trông thấy một tượng phật sống. Ông ta có gương mặt tròn xoay, vui vẻ, với đôi mắt xanh thẳm to tròn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lo-mat/2061862/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.