Hắn mở mắt, đầu óc quay cuồng một hồi mới bình thường lại được, có chút cảm giác ấm áp bao trùm nửa thân dưới.
Nhận ra bản thân đang trầm mình trong một hồ nước nhỏ giữa căn phòng cổ kính đầy hương thơm. Chủ nhân nơi này xem ra rất biết hưởng thụ, còn đưa cả cây cối vào phòng, khung cảnh đẹp như một bức sơn hà đồ.
Những sự việc vài canh giờ trước vẫn lẩn quẫn trong đầu, hiện tại có lẽ đang ở chỗ của nghĩa tử hắn Khổng Tước Quân. Cửu Anh hít một hơi thật sâu tưởng tượng lại vẻ mặt đáng xấu hổ của hắn khi được một tên phàm nhân động chạm trước mặt con trai nuôi, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Có tiếng động nhỏ từ cửa, tên dược đồng nhẹ nhàng mang thêm ít hoa phi tuyết vào rãi lên mặt hồ. Y nhìn thấy hắn đã tỉnh trong lòng có chút hồi hợp.
''Ma Tôn tỉnh rồi à? Khổng Tước hộ pháp dặn ta chuẩn bị thuốc sẵn cho ngài, uống vào sẽ loại bỏ triệt để xuân dược còn sót trong cơ thể.''
Hắn nhìn qua trên người y không có ma khí, chỉ là một phàm nhân.
''A Quân đi đâu rồi?''
''Bẩm Ma Tôn, Khổng Tước hộ pháp đi xử lý chút chuyện vặt vãnh sẽ về sớm thôi, ngài ấy dặn ta hầu hạ người.''
Luân Hồi thiên thư đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn bay lượn qua lại, lần đầu tiên nhìn thấy chí tôn bảo vật, dược đồng nhìn có vẻ rất sợ hãi tay chân lúng túng nhặt những cánh hoa để xuống mặt nước.
''Sợ gì chứ? Chỉ là cuốn sách rách thôi mà!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lo-trinh-minh-gioi/1663090/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.