Bùi Mộc Hành nhìn người phụ thân vốn hào sảng khí phách, sắc mặt dần dần trở nên chán nản nhưng vẫn không nói một lời, hắn thất vọng thở dài.
Nến cháy kêu xèo xèo, trong thư phòng im lặng một lúc lâu. Rất lâu sau, Hi Vương ngẩng đầu lên, cười gượng với nhi tử: “Hành nhi, là phụ thân đã làm liên lụy ngươi.”
Nếu không phải vì ông, hoàng đế cũng sẽ không vì phòng bị Hi Vương phủ, mà tùy tiện ban cho Bùi Mộc Hành một cuộc hôn nhân không mấy hữu dụng.
Hoàng đế đánh giá cao Bùi Mộc Hành, nhưng lại muốn hắn làm một vị quan thuần túy.
Hi Vương sợ nhi tử sinh ra ý nghĩ xấu, khuyên nhủ: “Ngươi tài hoa xuất chúng, được hoàng đế coi trọng, dù là Thái tử hay Tần Vương, đều muốn lôi kéo ngươi. Sau này ngươi chắc chắn sẽ là một vị quan tài giỏi…”
Bùi Mộc Hành nghe những lời này, sắc mặt không có chút phản ứng: “Thời gian không còn sớm, phụ thân về nghỉ ngơi đi.”
Hắn đích thân tiễn phụ thân ra khỏi cửa sân, rồi lại quay về thư phòng, đứng dưới hành lang mãi không vào nhà.
Gió lạnh thổi qua rừng cây, phát ra tiếng gào thét, như một tiếng kêu cô độc dưới bầu trời u ám.
Hoàng Duy cầm một chiếc đèn lồng bằng lưu ly, cúi người đứng bên cạnh hắn, khuyên nhủ: “Chủ tử, gió lớn, người vào đi…”
Bùi Mộc Hành đứng yên bên cạnh cột hành lang, xắn tay áo rộng, để lộ ra một đoạn cánh tay sạch sẽ, mạnh mẽ, đưa ra đón những bông tuyết lớn, tuyết chạm vào tay liền tan, hơi lạnh từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2893406/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.