Có cơn gió thổi qua song cửa sổ, phát ra tiếng xào xạc nhẹ nhàng.
Bông tai bạc ngọc trai khẽ chạm vào d** tai, cọ ra một cảm giác ngứa ngáy. Từ Vân Tê v**t v*, ánh mắt rơi xuống đoạn dây lưng đó, từ từ đi lại, nhận lấy từ tay hắn, bắt đầu thắt áo cho hắn.
Sắc mặt nàng dịu dàng và hiền dịu, động tác trên tay cũng không nhẹ không nặng, như thể nàng trước nay vẫn vậy, như thể họ là một cặp phu thê hết sức bình thường.
Lần đầu tiên ở gần hắn như vậy, mới nhận ra hắn rất cao, thon dài, vai rộng eo hẹp. Cảm giác áp bức đó ập đến, có thể dễ dàng bao bọc lấy cả người nàng. Từ Vân Tê tự mình bình tĩnh, từ từ thắt dây lưng của hắn.
Nàng chưa từng thắt bao giờ, thực sự không có quy củ.
Bùi Mộc Hành như không nhận ra, hai tay hơi dang ra, yên lặng nhìn nàng làm. Ánh sáng mờ ảo từ từ lướt trên người nàng. Hôm nay nàng búi tóc kiểu tóc mây, mái tóc đen láy tôn lên khuôn mặt trắng như tuyết. Không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, chỉ thấy hàng mi dài rậm khẽ chớp, sống mũi nhỏ nhắn, thanh tú, tinh tế, gò má phủ một lớp màu hồng nhạt, có vài phần mềm mại, động lòng người.
Trong điện như có một sự yên tĩnh khác thường, như có một dòng chảy ngầm đang cuộn trào.
Đã hiểu ý của hắn, Từ Vân Tê cũng không quá bận tâm với chiếc dây lưng đó, tùy ý thắt một nút liền buông tay.
Bùi Mộc Hành nhìn dáng vẻ vụng về đó, khóe môi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2901086/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.