Tuân phu nhân thở dài đáp: “Sinh nhật bốn mươi tuổi theo lý là phải tổ chức. Vị trí của ông ấy bây giờ, cả triều đình đều chú ý, chúng ta không tổ chức, người khác cũng sẽ đến chúc mừng, không thể đẩy người ta ra ngoài được. Trong lòng ta nghĩ, thay vì làm khách khứa mất lòng thì chi bằng tổ chức một bữa tiệc thật vui vẻ, để mọi người vui vẻ đến uống rượu. Chỉ là bây giờ Đông Cung xảy ra chuyện, cũng không biết có thích hợp không?”
Hi Vương phi lạnh lùng nói: “Chuyện của triều đình là chuyện của triều đình, có liên quan gì đến chúng ta đâu. Ngươi muốn tổ chức thì cứ tổ chức, sau này cả nhà chúng ta sẽ đến chúc mừng.”
Tuân phu nhân đáp: “Đợi tối nay lão gia nhà ta về, ta sẽ hỏi ông ấy.”
Giọng điệu của Tuân phu nhân nghe mà khiến người ta ghen tị, Hi Vương phi cười nói: “Cả kinh thành này không tìm được người thứ hai như Tuân đại nhân, nói về phúc khí, phu nhân quả thực xứng đáng là số một.” Hi Vương phi chưa bao giờ nịnh hót ai, lời này là nói từ đáy lòng. Bà và Tuân gia làm hàng xóm hơn mười năm, chưa bao giờ nghe nói Tuân Duẫn Hòa nạp thiếp. Ngay cả bà và Hi Vương cũng được coi là ân ái, bên cạnh Hi Vương vẫn có hai vị trắc phi, mấy vị thị thiếp.
Tuân phu nhân vo chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, cười không trả lời.
Gần đến giữa trưa, Tuân phu nhân về phủ, Tuân Vân Linh ở lại Vương phủ lần lượt tặng quà mừng.
Tạ thị xuất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2901127/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.