Trước đây Từ Vân Tê chưa từng hầu hạ hắn tắm rửa, hôm nay đột nhiên đi vào, Bùi Mộc Hành có chút bất ngờ, đôi mắt thâm trầm khẽ ánh lên vài phần nóng rực. Cho đến khi ánh mắt dời xuống lòng bàn tay nàng, thấy nàng cầm một ít thuốc nước, hắn mới nhận ra mình đã hiểu lầm, bất đắc dĩ vuốt trán.
Từ Vân Tê sắc mặt bình tĩnh đi đến sau lưng hắn: "Thiếp đến xem vết thương trên người chàng."
Trên tấm lưng thon dài có năm sáu vết sẹo dao xen kẽ, cũ mới chồng chất. Một trong số đó tuy đã đóng vảy, nhưng nhìn vào vết sẹo có thể thấy da thịt bị lật ra ngoài, lưỡi dao đã chém vào rất sâu. Từ Vân Tê chau mày, khẽ thở dài một tiếng: "Thiếp giúp chàng tắm."
Vốn là phu thê, cũng không có gì phải né tránh. Bùi Mộc Hành cởi y phục bước vào thùng tắm. Đợi hắn vào rồi, Từ Vân Tê mới cúi người xuống lau lưng cho hắn.
Động tác của Từ Vân Tê vô cùng nhẹ nhàng, xử lý lại tỉ mỉ. Từng cơn ngứa ngáy lan tỏa khắp da thịt, dần dần cơn ngứa ấy lên men hóa thành nóng rực. Yết hầu của Bùi Mộc Hành không ngừng lên xuống. Đợi một lúc, hắn nghiêng đầu hỏi nàng: "Xong chưa?"
Từ Vân Tê "ừm" một tiếng: "Sắp rồi..."
Vừa rồi ở thủy tạ, nàng cũng đã "ừm" một tiếng như vậy, từng sợi từng sợi như tơ tằm, cứ mãi vương vấn bên tai.
Bùi Mộc Hành nhắm mắt không nói gì.
Một lát sau, Từ Vân Tê xử lý xong vết thương, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài. Vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2901323/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.