Bùi Mộc San vừa nhìn thấy Từ Vân Tê, liền ôm lấy eo nàng, dụi vào lòng nàng khóc lớn: "Tẩu tẩu, muội nhớ tỷ chết đi được."
Văn Như Ngọc đứng bên cạnh cười châm chọc: "Đi đi đi, còn không ngoan ngoãn nằm xuống, để tẩu tẩu bắt mạch cho."
Bùi Mộc San không động, ngược lại còn ôm Từ Vân Tê chặt hơn. Nụ cười của Từ Vân Tê vẫn như cũ, một tay ôm tiểu cô nương, một tay nhẹ nhàng gỡ cổ tay nàng ra, nắm trong lòng bắt mạch. Ánh mắt mọi người không tự chủ được mà bị nàng thu hút, từng lời nói, hành động, từng cái nhíu mày, nụ cười của nàng luôn khiến người ta cảm thấy như gió xuân ấm áp.
Khi tháng còn nhỏ, mạch tượng không rõ ràng lắm. Từ Vân Tê bắt mạch một lúc rồi buông ra, chỉ hỏi Bùi Mộc San: "Nôn mấy ngày rồi?"
Bùi Mộc San dựa vào lòng nàng, mơ màng đáp: "Tối hôm qua nôn một lần, tưởng là bị lạnh bụng, ngủ một giấc dậy lại nôn dữ dội hơn, trong lòng cứ buồn nôn như ăn phải ruồi vậy..."
Hi Vương phi nghe không nổi nữa, liếc nàng một cái: "Toàn nói bậy bạ."
Mọi người trong phòng đều bật cười.
Bùi Mộc San nghe vậy lập tức quay mặt ra khỏi lòng Từ Vân Tê, nhìn chằm chằm vào mẫu thân mình nói: "Mẫu thân, con nói thật mà, là buồn nôn lắm."
Hi Vương phi thấy nước mắt trên mặt nàng đều dụi hết vào chiếc áo da của Từ Vân Tê, lập tức chau mày: "Ây da, con ngồi yên đi, đừng làm bẩn y phục của tẩu tẩu con."
Bùi Mộc San lúc này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loan-diem-uyen-uong-hi-van/2901379/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.