Chỉ đến lúc McCade bước loạng choạng ra khỏi nhà tắm, viên thuốc giảm đau anh uống đã bắt đầu có tác dụng. Tuy nhiên, anh vẫn di chuyển thận trọng, không thực sự chắc là đầu mình vẫn gắn liền với cổ.
Khi lau người, anh cố nhớ chính xác những việc xảy ra đêm qua. Anh đã ra xe, phóng như bay. Anh phóng từ đường Camelback cho tới đường 17. Anh đã lao trên đường cao tốc dẫn về hướng nam, phóng thẳng tới sân bay trong thời gian kỷ lục. Sau đó anh lượn tới Van Buren, tìm một quán bar vẫn còn mở tầm muộn như thế. Rốt cuộc anh cũng tìm được một quán nhưng không chắc là ở đâu nữa.
Tốp khách bên trong đang nốc whisky bằng cốc vại, anh nhớ lại. Anh nhận ra một số người quen từ những chuyến đi dọc ngang đất nước trên chiếc Harley của mình. Sau khi họ chọc ghẹo anh về mái tóc ngắn, tất cả bắt đầu nốc khá nhiều và chơi bi-a. Sau đấy mọi thứ trở nên hơi mờ mịt.
Hơi mờ mịt á? Tối mịt thì có. Thế quái nào mà mình về đây được nhỉ? Anh chẳng nghĩ ra.
Anh quấn khăn tắm quanh eo và bước ra phòng khách. Sandy đã đổ sẵn đồ lót sạch cho anh trên bàn.
Sandy à?
McCade cứng người khi thình lình hình ảnh Sandy sáng lên, cô đang ngồi trên ghế lái xe, đầu ngửa ra, môi ẩm ướt và trông như bầm tím bởi áp lực từ những nụ hôn của anh, đôi mắt đẹp nặng trĩu đam mê. Và lạy Chúa, áo cô để mở, để lộ bầu ngực hoàn mỹ chỉ bị che bởi làn ren trắng trên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/loi-anh-muon-noi-body-language/476975/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.