Lúc này cả khu nội điện mênh mông im lặng vô cùng, chỉ có cồng "khèn" chìm nổi, đám thần dân đều gục sát nền không được ngẩng lên.
Nãy giờ, Võ Minh Thần chỉ còn biết cử động như cái máy, hòa theo nhịp nhảy múa của nàng giáo chủ Phù Dung chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi ngược xuôi nữa. Chàng chỉ thầm đoán đây là một "vũ khúc thiêng liêng" mà đôi vợ chồng mới phải hợp diễn trước tượng Thần theo tục lệ bản xứ và theo lời vị Thánh Y nguyệt lão vừa nói, đây là một cuộc lễ để nữ chúa giáo chủ hiến trình tấm thân băng trinh cho Thần Phù Dung chứng giám, trước khi làm lễ hợp cẩn.
Phút đầu chàng trai hoang mang thấy mình phải cuốn theo tục lệ kỳ lạ của tiểu quốc thâm sơn, nhận cả lễ tơ hồng, cho "chỉ buộc cổ tay" nhưng sau tưởng đến ân thâm hậu của Thần Nữ, Thánh Y, chàng cũng thấy nhẹ nhõm nhiều phần, dường như tâm đã định được hướng đi rõ rệt.
- Lời nguyền, cổ tục Phù Dung buộc kẻ lạc tới thành giai tế, làm chồng Nữchúa giáo chủ, nhưng Thần Nữ Bắc Yên đâu nỡ buộc mình. Đây chỉ làm một kế quyền biến cho êm thấm bên ngoài qua cơn túng xử theo lời Thánh Y, Thần Nữ cũng rõ! Âu cũng là một cách mình đền ơn trong muôn một cũng khác nào diễn một màn kịch lễ tơ hồng, đóng giả vợ chồng trên sân khấu vậy!
Ý nghĩ làm Võ thêm vững dạ, lại gặp dịp mới thoát bệnh nạn hiểm nghèo, tưởng đến chuyện ra đi phục thù, lòng trai càng phấn khởi, vui vui, như được dự
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-han-rung-xanh/1914779/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.