Tiết Nhất Nhất nhìn vào mắt Thi Cảnh.
Một lúc lâu.
Cô giơ tay ra hiệu: “Vậy cháu không phải con gái riêng, tại sao lại nhận nuôi cháu?”
Thi Cảnh chậm rãi nói: “Chuyện này phải hỏi em chứ.”
Câu hỏi bị ném lại.
Tiết Nhất Nhất nghẹn lời, cắn môi, quay mặt đi.
Lại xụ mặt ra.
Người phụ nữ này bây giờ sai khiến hay xụ mặt đều rất thành thạo.
Thi Cảnh lười so đo, đứng dậy đi lấy gạc.
Tuy vết thương không nghiêm trọng nhưng vẫn cần dùng gạc cố định lại, tránh lúc ngủ bị cọ xát trong chăn.
Thi Cảnh giữ gạc, dán băng keo y tế lên.
Vừa ngẩng đầu liền thấy Tiết Nhất Nhất lắc đầu.
Cô phủ định mà ra hiệu với anh: “Không đúng!”
Thi Cảnh khoanh tay trước ngực: “Chỗ nào lại không đúng rồi?”
Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Sau tai nạn xe cháu tỉnh lại trong bệnh viện, dù không nhớ chuyện trước kia nhưng cháu đã xem lịch sử liên lạc trên điện thoại và máy tính, chúng ta không có liên lạc gì cả. Nếu theo lời chú nói, chúng ta 6 năm trước đã…”
Tiết Nhất Nhất dừng lại một chút, đôi mày thanh tú nhíu lại.
Hai chữ ‘yêu đương’ đó khó nói đến vậy sao?
Thi Cảnh cũng nhíu mày.
Tiết Nhất Nhất trực tiếp bỏ qua từ khóa, ra hiệu: “Sao chúng ta có thể nhiều năm như vậy không liên lạc?!”
Nói đến chuyện này, Thi Cảnh oán giận cười khẩy một tiếng.
Nhiều năm như vậy không liên lạc?
Con sói mắt trắng này có liên lạc với anh một lần nào không?
Một lần cũng không có!
Tiết Nhất Nhất tiếp tục ra hiệu: “Lần đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902241/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.