Thi Cảnh ôm Tiết Nhất Nhất hôn thật sâu.
Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy họ đang yêu đương ngọt ngào.
Nhưng Thi Cảnh lại cảm nhận được sự kháng cự rõ mồn một từ Tiết Nhất Nhất — từ đầu đến cuối.
Cách đó không xa, chiếc xe hơi khởi động lại, tiếng động cơ xa dần.
Thi Cảnh mất hứng buông tay.
Tiết Nhất Nhất đẩy vào lồng ngực rắn chắc của Thi Cảnh nhưng người đàn ông không hề nhúc nhích, cô đành tự mình lùi lại mấy bước.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần ửng lên một chút hồng, đôi môi càng thêm đỏ mọng, cô thở hổn hển, phà ra một chuỗi khói trắng.
Cô trừng mắt giận dữ nhìn anh, hàng mi xinh đẹp khẽ rung, nước mắt liền lăn dài.
Thi Cảnh nhìn đôi mắt ấy cười lạnh lùng: “Sao thế?”
Anh bước tới gần, đầu ngón tay lướt qua gò má ẩm ướt của cô: “Cũng không phải lần đầu hôn nhau, bị thằng nhóc đó nhìn thấy thì tủi thân đến vậy à?”
Tiết Nhất Nhất nghiến răng, gạt tay Thi Cảnh ra.
Cô dùng rất nhiều sức.
Khuỷu tay hai người va vào nhau.
Cổ tay Tiết Nhất Nhất đau buốt tê dại, cả cánh tay run lên không kiểm soát.
Thi Cảnh liếc nhìn bàn tay đang run của Tiết Nhất Nhất, đoán rằng chắc cô đã bị chuỗi Phật châu va vào dây thần kinh, tình huống này chỉ cần xoa bóp một chút là sẽ đỡ ngay.
Nhưng anh đã kìm lại không quan tâm, giọng điệu châm chọc: “Em xem thằng nhóc đó có dám hó hé tiếng nào không?”
Chẳng phải đã lủi thủi lái xe đi rồi sao?
Vì một người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-hoang-cam-lang-toan-nhi/2902254/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.