Lần này, lại chính là mẹ Mạnh, người trước giờ yêu thương cô nhất.
Đôi mắt bà đỏ hoe: “Những năm qua, là lỗi của chúng tôi, làm cha mẹ không dạy dỗ con tử tế. Giờ đây chúng tôi phải chuộc tội, và cô cũng phải chuộc tội!”
“Tư thiếu, chuyện này trước mắt nhờ cậu xử lý giúp. Chúng tôi cũng sẽ cử người tìm kiếm. Những gì cần làm, chúng tôi nhất định sẽ làm.”
Mẹ Mạnh lau nước mắt.
Dù đau lòng đến tột độ, bà vẫn cố gắng gượng dậy tinh thần.
“Được rồi.” Tư Đình Liệt trả lời ngắn gọn.
Sau khi nhà họ Mạnh rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tư Đình Liệt và Mạnh Nhược Thi.
“Tôi biết cô không muốn chết. Cô cũng đừng nghĩ đến việc lấy cái c.h.ế.t để ép buộc hay dùng tự tử để thu hút sự chú ý của ai. Như cô thấy đấy, bây giờ chẳng ai còn để ý đến trò đó của cô nữa. Hãy khai hết tất cả những gì cô đã làm với Nhân Chi trong suốt những năm qua đi.”
Tư Đình Liệt nhìn thẳng vào Mạnh Nhược Thi: “Nếu cô hợp tác, tôi sẽ cân nhắc để cô sống dễ thở hơn trong tù.”
Nửa tiếng sau, Tư Đình Liệt rời khỏi phòng bệnh.
Trong tay anh là chiếc bút ghi âm, bên trong chứa toàn bộ lời thú nhận của Mạnh Nhược Thi về những tội ác mà cô đã gây ra cho Mạnh Nhân Chi suốt những năm qua.
Tư Đình Liệt cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt.
Anh không dám tưởng tượng những năm qua Mạnh Nhân Chi đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lua-trong-mua/2667985/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.