「Khoảng cách xa nhất trên thế giới này chính là: Nói được và Làm được」
Chương 52: Nhượng bộ
Dịch: CP88
Mang đi nơi khác không xin phép không sao nhưng vui lòng ghi rõ tên dịch giả hoặc dẫn link. Đây là sự tôn trọng tối thiểu bạn nên làm dành cho dịch giả. CP88 xin chân thành cám ơn!
***
Tưởng Thiểu Tuyên này đúng là không đánh đã khai, Ninh Lập Hạ cười, trên mặt không nhìn ra biểu cảm, ánh mắt nhìn về phía Tưởng Thiệu Chinh vừa rời đi.
Tưởng Thiệu Tuyên cũng đã nhận ra mình hớ, cười ngốc nghếch lảng đi: "Chị cần thuốc gì ạ? Để em bảo Quý Bạc Khiêm lấy cho, đỡ phải mất công xếp hàng.
Ninh Lập Hạ dĩ nhiên sẽ không từ chối.
Tưởng Thiểu Tuyên mua hai cốc trà sữa gừng đường đỏ và một hộp bánh trứng, đưa Ninh Lập Hạ đến bồn cây trên vỉa hè cạnh bệnh viện ngồi xuống. Ninh Lập Hạ không thích đường đỏ, chỉ cầm cốc trà sữa trong tay.
Vừa ngồi xuống ghế, Tưởng Thiệu Tuyên lập tức luyên thuyên không dứt: "Chị Cốc Vũ, thật ra em biết không phải chị đến đây để lấy thuốc cho chú Nhan, chị chỉ không vui vì anh em đi thăm người bệnh. Thật ra em cũng không thích Tống Nhã Nhu cho nổi, nhưng nếu chị đuổi theo thì sẽ chỉ càng khiến anh ấy khỏ xử hơn thôi. Sau lễ Trung thu mọi người vốn đã bắt đầu có những suy nghĩ không hay về chị, vẫn luôn trách cứ anh ấy, vụ việc lần này của Tống Nhã Nhu lại càng khiến mọi người cảm thấy là do chị... Nói ra thì thật buồn cười, rõ ràng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luc-tan-canh/38684/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.