「Đừng tự biến mình trở nên thảm hại rồi mong chờ ai đó sẽ đứng ra giải vây cho bạn」
Chương 47: Ghét bỏ
Dịch: CP88
Mang đi nơi khác không xin phép không sao nhưng vui lòng ghi rõ tên dịch giả hoặc dẫn link. Đây là sự tôn trọng tối thiểu bạn nên làm dành cho dịch giả. CP88 xin chân thành cám ơn!
***
Ninh Lập Hạ từ đầu đến cuối vẫn là khuôn mặt mỉm cười, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thong thả ung dung của Tưởng Thiệu Chinh thì bỗng tức giận, lườm hắn một cái rồi không nói gì nữa.
Tưởng Thiệu Chinh bước lên ôm lấy vai cô, sau đó thu lại ý cười nhìn sang Tống Nhã Nhu: "Quen biết ba mươi năm, đến hôm nay mới biết cậu lại biết cách bóp méo câu chuyện như thế, đúng là khiến người khác phải nhìn với cặp mắt khác."
Tống Nhã Nhu vĩnh viễn là dáng vẻ tiên nữ không nhiễm bụi trần nghe một câu này thì biến sắc: "Thiệu Chinh, cậu đang nghĩ mình thành dạng người nào?"
Tưởng Thiệu Chinh làm như không nghe thấy, ngược lại cười nói với các giảng viên khác còn nán lại trong phòng họp chưa đi: "Xem kịch hay xong rồi, đến giờ cơm lại không mau đi ăn thôi? Không lẽ mọi người muốn mời tôi ăn một bữa bù tiền vé?"
Một giảng viên nam vừa mật báo cho Tưởng Thiệu Chinh lập tức bắt lấy cơ hội này: "Cổ thụ nở hoa rồi, còn tìm được bạn gái xinh đẹp như thế, rõ ràng phải là cậu mời khách mới đúng."
"Lần sau đi, hôm nay phải về sớm quỳ bàn giặt."
Mọi người cười ồ lên, tạm xua
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luc-tan-canh/38689/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.