Ngày hôm nay, Diệp Mộ Khanh được một ngày ở nhà, anh suy nghĩ không biết hôm nay nên làm gì để giết thời gian. Nhìn trên giường xem, Lam Tuệ Di của anh còn ngủ ngon lành đến mức không cần biết đến sự hiện diện của mặt trời.
Thường ngày vất vả làm việc, chắc hẳn cô đã rất mệt rồi, anh cũng không muốn cô phải dậy sớm. Tiến lại giường, nằm nghiêng người ngắm cô say giấc cũng rất thú vị. Đúng là cái đẹp chỉ nằm trong ánh mắt kẻ si tình, những việc nhàm chán chán, đơn thuần như vậy cũng khiến anh say đắm đến không muốn rời mắt.
Sau một khoảng thời gian yên bình với công việc nằm ngắm người mình yêu, Mộ Khanh đứng dậy quyết định bước xuống nhà. Dì Tần trong bếp nhìn ra, vừa thấy anh đã nở nụ cười hiền.
- Thiếu gia đã dậy.
- Ừm, ba mẹ tôi đâu?
- Ông bà chủ đều đang ở ngoài vườn uống trà ạ.
- Lãng mạng như vậy thật không muốn phá đám mà.
Nhướn người rời đi, Diệp Mộ Khanh hơi suy nghĩ bước ra ngoài vườn trong nụ cười của dì Tần. Từ ngày anh trở về đến nay, bầu không khí Diệp gia vô cùng khác, nó không còn sự ảm đạm và u buồn của lúc trước, vậy mới nói không ai có thể thay thế vị trí của Diệp Mộ Khanh tại Diệp gia.
Ngoài vườn, tiếng chim hót buổi sáng hệt như một bản nhạc nhẹ làm lòng người cũng trở nên thư giãn vô cùng. Diệp Mộ Khanh từng bước nhẹ nhàng tiến lại ôm Trần Kim từ phía sau khiến bà phải nở nụ cười hạnh phúc. Tuổi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luoi-tinh-changnocmi/1044916/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.