Trình Chu dùng bếp gas và nồi sắt mang từ hiện thế đến, trổ tài nấu nướng. Chẳng mấy chốc, một nồi thịt kho tỏa hương thơm ngào ngạt đã hoàn thành.
Dạ U nhìn hắn, nhàn nhạt khen: "Quả nhiên ngươi có tay nghề nấu nướng rất khá."
Trước đây y từng nghe dân làng Hắc Mạch Thôn kháo nhau rằng Trình Chu nấu ăn rất ngon, nhưng chưa từng có cơ hội kiểm chứng.
Trình Chu gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, ngay lập tức cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
Khi ăn thịt Giác Trư lần trước, hắn cũng có cảm giác tương tự, nhưng lần này còn rõ ràng hơn nhiều.
Thịt kho ngọt mềm, béo nhưng không ngấy, vừa vào miệng đã tan chảy, hương vị ngon đến bất ngờ. Trình Chu không nhịn được, ăn liền mấy miếng.
Bỗng nhiên, Dạ U lạnh lùng liếc hắn, giọng điệu nghiêm khắc: "Ngươi! Không được ăn nữa!"
Trình Chu nhìn y, cười cười: "Nếu ta no rồi, ngươi cũng sẽ no theo đúng không?"
Dạ U nghiến răng: "Câm miệng! Đây đều là của ta!"
Trình Chu thở dài, tỏ vẻ nhún nhường: "Được rồi, được rồi, đều là của ngài hết."
Hắn thầm nghĩ: Hóa ra chuyện khẩu phần ăn của mình tăng vọt thật sự có liên quan đến Dạ U.
Dù hắn không ăn, chỉ cần Dạ U ăn, hắn vẫn có thể cảm nhận được dòng nhiệt nóng hổi chảy trong cơ thể mình.
Nếu thực sự là quan hệ chủ tớ tuyệt đối, đáng lẽ ảnh hưởng chỉ có một chiều. Nhưng thực tế lại không phải như vậy, chứng tỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luong-gioi-chung-dien-dai-hanh/2883633/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.