Sau khi ăn cơm xong, Phồn Du lên xe của Chu Dịch, cả hai đều im lặng không lên tiếng. Bên trong xe yên lặng một hồi, Chu Dịch điều chỉnh âm nhạc, dùng giai điệu nhẹ nhàng tao nhã điều hòa lại cảm xúc căng thẳng này.
Phồn Du do dự không biết có nên giải thích chuyện của Diệp Hiểu với Chu Dịch hay không, nhưng cô cảm thấy việc giải thích vấn đề bạn trai cũ của mình với bạn giường có chút buồn cười. Cô đợi Chu Dịch hỏi cô sau đó mới lên tiếng giải thích tình huống cho hắn nghe.
Chu Dịch hoàn toàn không có ý tứ muốn dò hỏi, cũng không có nói bóng nói gió, hắn chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Tối nay đi đến căn hộ sao?”
Phồn Du gật đầu, hiện tại cô đặc biệt muốn cùng Chu Dịch yên lặng một lát.
Chu Dịch tiếp tục lái xe, Phồn Du nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thành phố về đêm vẫn tấp nập xe cộ qua lại, ánh sáng rực rỡ, vô số đèn LED nhỏ quấn quanh trên cây lập lèo.
Phồn Du rất cô đơn, ở trong thành phố lớn này cô giống như bèo dạt mây trôi không nơi nương tựa vậy.
Vốn dĩ cô dự định sau khi tốt nghiệp sẽ về quê làm nhân viên công vụ, từ đó sống ổn định đến khi chết đi. Nhưng sau khi cô cùng Diệp Hiểu ở lại thành phố này, cùng nhau chen chúc trong những căn phòng cho thuê nhỏ hẹp, cùng nhau bôn ba cố gắng vì cuộc sống và sinh hoạt. Ở đây, tâm trạng của Phồn Du dần dần trở nên thay đổi, cô thích mơ về cuộc sống xa hoa,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/lust-ham-muon-thu-dien-mach-mach/407445/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.