Mùa thu sắp qua rồi, như vậy tính ra tôi đã đến nới này gần hai tháng.
Nói thật lòng tôi vẫn không muốn cùng Đường Huyên ở lại đây, cô ấy vẫn quyết định lợi dụng Ngọc Nương sắp xếp cho đi đón Thượng Vương gia, tôi có thể hiểu cô ấy, dù sao con gái xinh đẹp thường hay có nhiều ảo tưởng, nhưng tôi lại không ủng hộ cô ấy, tôi biết trong thời không, thời đại này, phụ nữ cũng không phải dễ dàng sẽ nhận được tất cả những điều mình muốn, dù sao ở thời đại này nữ nhân chủ yếu phụ thuộc vào nam nhân.
Đường Huyên đơn giản cũng muốn đạt được những điều đó, cô ấy cũng phạm phải những sai lầm mà bất kỳ mỹ nữ nào đã từng phạm phải, là cho rằng xinh đẹp thì có thể giải quyết hết thảy mọi vấn đề. Cô ấy xem nhẹ con người trong thời đại này, cô ấy cho rằng cô ấy có thể dùng sắc đẹp và trí tuệ đến từ thế kỷ 21 để chinh phục tất cả ở nơi này.
Ngồi trong tiểu đình, sau khi đã tắm nắng mùa thu đến giữa trưa, tôi lười biếng không muốn đứng lên.
Tiều đình này là Đường Huyên lúc gần đi đã dặn dò Ngọc Nương tìm giúp tôi, ở ngay ngoại ô, rất yên tĩnh, có hai vợ chồng già giúp tôi dọn dẹp nơi này.
Ngọc Nương rất rộng rãi, hào phóng khiến tôi kinh ngạc, có thể nhận ra, bà ta rất ôm kỳ vọng vào Đường Huyên, tức là nếu Đường Huyên được sủng ái, bà ta có thể ở giữa được hưởng lợi cũng không ít?
Tôi thấy mình cứ u mê, không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/luyen-tiec-nguoi-truoc-mat/230008/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.