Nhanh hơn tốc độ của gió một tia linh lực ánh vàng hình vòng cung bay qua chém đứt từng sợi xích một móc quanh người Cửu Anh được nối từ thân pho tượng khổng lồ của Đế Thích Thiên.
Sau cùng nó xuyên vào thân bức tượng dễ dàng như một miếng bánh.
Cả thân tượng cao lớn chạm đến chân mây phát ra từng âm thanh như đá tảng chà xát vào nhau rồi từ từ sụp đổ trước hai mắt bần thần của khổ chủ.
Đế Thích Thiên đứng đó như người mất hồn nhìn thành quả nhiều giờ chế tác hóa tro bụi.
Để làm được pho tượng đẹp đẽ này ông ấy đã dùng cả kho linh thạch bản thân tích góp trong nhiều năm để hoàn thành.
Nguồn chân khí kì lạ mang theo áp lực lớn tựa đôi mắt vô hình đè lên mọi vật từ trên không.
Đế Thích Thiên nuốt cục tức xuống, khí tức mang theo cửu long chân khí vừa ngửi ông ta đã nhận ra ngay.
"Phàm nhi..." - Tượng của ta.
Linh thạch nguyên chất của ta...!Cung phụng trong mười năm của ta.
Thân ảnh nam nhân tóc trắng mờ nhạt tựa khói sương cô đọng lại, bạch y cẩm tú trải dài trên mặt đất, phong thái phi phàm hơn bất cứ vị tiên quân nào, y đến trước mặt ông ta hành lễ không quên liếc nhìn xem tình hình của Cửu Anh.
Kẻ đến mang thiện ý làm Đế Á có phần bình tĩnh hơn nó không gầm gừ nữa mà bước về phía chủ nhân đang run
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-gioi-dai-lo/557832/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.