Cột chắc dây thừng, Tiêu Hoằng dựa vào tường, ngồi trên đất, lưng dựa sát vào tấm ván éo dày một centimet.
Những Ma Văn khẩn cấp cùng với công cụ đặt xung quanh Tiêu Hoằng, vươn tay là lấy được.
Mở túi nhựa lấy ra găng tay cao su mỏng, đeo vào tay, Tiêu Hoằng nhanh chóng khởi động đao Ma Văn, nháy mắt là ngón tay Tiêu Hoằng xuất hiện lưỡi dao năng lượng xám bạc, mỏng như cánh ve.
Lẳng lặng nhìn lưỡi dao năng lượng trên đầu ngón tay, ánh mắt Tiêu Hoằng khẽ giật. Kỳ thật có thể tìm Dược sư khác thay thế công việc giải phẫu này, nhưng mà Tiêu Hoằng đã chịu đủ rồi, không có thuốc trị, đời này không được gặp lại lời này nữa. Hắn không muốn nghe, bởi vì mỗi lần nghe được, đều sẽ để lại một tầng bóng ma trong lòng hắn.
Hơn nữa Tiêu Hoằng cũng lo lắng giao chuyện này cho người khác làm, tự mình phải làm, dù nhìn có vẻ tàn nhẫn.
Lại hít mấy hơi thật sâu, Tiêu Hoằng chầm chậm cầm miếng gỗ mềm bảo hộ ngậm trong miệng, dùng răng cắn chặt, sau đó ngón tay kẹp lưỡi dao năng lượng bắt đầu cẩn thận tới gần ngực, treo trước làn da.
Tiêu Hoằng còn có chút do dự, dù sao hắn chỉ là một thanh niên 18 tuổi bình thường, không có trải qua huấn luyện gì, loại chuyện như muốn chết, tự giải phẫu thân thể mình, nói Tiêu Hoằng không sợ chút nào là gạt người.
Nhưng ngay sau đó, Tiêu Hoằng liền nhẫn tâm, ngừng thở, ánh mắt hiện lên tàn khốc, lưỡi dao trực tiếp đâm vào trong da, máu tươi phun ra theo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ma-ngan/1496307/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.