Nghe thấy anh gọi mình, Cố Lê vẫn không muốn để ý, thế nhưng đôi mắt lại không chút tự chủ dần dần ửng hồng.
Anh ta dựa vào cái gì mà đối xử với mình như thế chứ?Dựa vào cô thích anh sao?Đáng giận!Cô không thích nữa, muốn ly thì ly, dù sao cũng là người kia mất mạng, không phải là cô! Nhưng khi còn bé cô đã trơ mắt nhìn anh vì cứu mình mà suýt chết, nên sao cô có thể khoanh tay đứng nhìn?Anh Đình, làm sao đây?Em không thể bán đứng người trong họ được, nhưng anh vì sao không tin em chứ?Một lần thôi cũng được mà! Cố Lê càng nghĩ càng khổ sở, không nhịn được tăng nhanh bước chân.
Thấy cô càng đi càng xa, Mặc Thời Đình thở dài, quay đầu đi về hướng cô.
.
Người đàn ông chân dài, hai ba bước đã đuổi kịp cô, cơ thể cao lớn đứng thẳng cản đường cô.
"Tránh ra!"Cố Lê cúi đầu, ngay cả liếc nhìn cũng không thèm.
Mặc Thời Đình rất không thích dáng vẻ này của cô, dứt khoát duỗi tay nắm cằm của cô, buộc cô ngẩng đầu lên nhìn mình.
Bốn mắt nhìn nhau, giọt nước mắt cô gái óng ánh đột nhiên đập vào trong tầm mắt.
Khóc?Con nhóc này làm bằng nước sao?Trong lòng Mặc Thời Đình ngũ vị tạp trần[1], không hiểu được có phải mình đang đau lòng hay không.
[1] ngũ vị tạp trần: ngọt chua cay đắng mặnLòng bàn tay anh thô lỗ lau nước mắt trên gò má của cô, trầm giọng nói: "Đừng tưởng rằng khóc, tôi sẽ mềm lòng.
""Đồ vô lại!"Cố Lê tức giận đẩy tay anh ra, xoay người, định đi về hướng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mac-tong-ngoan-ngoan-cuoi-ba-day/993850/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.