🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Nỗi sợ nuốt chửng Cận Phi Trạch tựa đầm lầy, nhưng sợ hãi không đến mức làm cậu tuyệt vọng, điều làm cậu tuyệt vọng là mẹ cậu đã biến thành một con quái vật.

 

Ở bệnh viện không thể ra ngoài này, Cận Phi Trạch bắt đầu chơi trò tìm kho báu với mẹ mình. Cái mẹ gọi là kho báu chính là nội tạng bà mổ từ thi thể ra, đầm đìa máu giấu khắp nơi trong bệnh viện, chờ Cận Phi Trạch đi tìm. Đối với Cận Phi Trạch mà nói, tìm kho báu của mẹ không khó, lúc mẹ chưa bị đưa vào bệnh viện tâm thần, họ thường chơi trò này, có điều lúc đó kho báu là chân tay của búp bê mà thôi.

 

Cậu biết mẹ thích giấu kho báu ở những nơi như thế nào, trong tủ lạnh, dưới sàn, trong ống thông gió, bà toàn giấu kho báu ở vài chỗ cố định. Nhưng ở bệnh viện này, hồn ma lảng vảng khắp nơi đã tăng độ khó của trò chơi tìm kho báu lên một cấp độ mới, Cận Phi Trạch không thể không dốc hết sức chạy trốn khỏi sự truy đuổi của ma quỷ, toàn thân đẫm máu ôm nội tạng thối rữa chờ đợi trời sáng, chờ mẹ đến tìm cậu.

 

"A Trạch thắng rồi," mẹ bật cười hì hì, "Mẹ cho A Trạch ăn ngon nhé."

 

Bà giơ nội tạng thối hoăng trước mắt Cận Phi Trạch, nói: "Ăn đi."

 

Sắc mặt Cận Phi Trạch trắng bệch, nói: "Mẹ, con không thể ăn cái này được."

 

"Tại sao không thể," mẹ cố chấp đưa nội tạng cho cậu, "Ăn đi, ăn đi, ăn rồi mới lớn lên, đưa mẹ đi

Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mam-ac/2860567/chuong-57.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Mầm Ác
Chương 57: Không buồn nữa
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.