An Dương: "..." Đáng ghét gia hỏa, chờ ngươi không còn giá trị lợi dụng, ta nhất định khiến ngươi cầu sinh không được, cầu tử không xong.
Đúng lúc không khí rơi vào lúng túng, một đạo thanh âm trong trẻo vang lên.
"Thật náo nhiệt như vậy, đã xảy ra chuyện gì vui đây."
Mục Thanh Thương kéo tay Quy Hải Quỳnh, bước vào nói.
Mọi người thấy là Mục Thanh Thương và Quy Hải Quỳnh, theo bản năng nhường ra một con đường.
Trần Quý Minh thấy hai người cùng đến, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác đồ vật của mình bị người khác cướp mất, lập tức có dự cảm không lành.
"Thế nào, các ngươi đây là làm gì, thấy ta sao lại không ai nói lời nào." Mục Thanh Thương cười ha hả nói, chỉ là trong lời nói không cảm nhận được chút ý cười nào.
Tuy bình thường Mục Thanh Thương luôn cho người ta cảm giác dễ gần, nhưng hôm nay mọi người rõ ràng cảm nhận được lửa giận từ trên người hắn. Mọi người không dò được ý nghĩ của Mục Thanh Thương, nhất thời không ai đứng ra.
Một người bất hòa với Trần Quý Minh, nghe Mục Thanh Thương hỏi vậy, trong lòng nghĩ đây chính là cơ hội tốt để nịnh bợ cửu cấp luyện khí sư, lại có thể nhân cơ hội đè ép Trần Quý Minh, liền không nghĩ ngợi gì bước tới nói: "Mục đại sư, cũng không có gì, chính là vị Sài tiên sinh này và Trần Quý Minh có chút mâu thuẫn miệng lưỡi, Trần Quý Minh muốn giáo huấn hắn một phen, cho nên mới động thủ."
Trần Quý Minh nghe vậy, hung hăng trừng về phía
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/3005312/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.