Tôi cứ luôn cảm thấy anh ấy hơi bất thường, nhưng vẫn gật đầu.
Ngay khi tôi đang nhìn chằm chằm vào bể cá, chiếc đuôi của một con cá hồng két màu đỏ tươi sắp chết quẫy một hồi, gương mặt phản chiếu lên hồ cá của tôi dường như trong nháy mắt bị đuôi cá quất vào tạo thành một vết máu đan chéo đỏ tươi, giống hệt như gương mặt tôi nhìn thấy trong phòng tắm ở khách sạn.
Tôi bị dọa hét lên một tiếng, vội quay đầu đuổi theo Vệ Sùng Hoa.
Anh ấy vừa lấy hoành thánh từ tủ lạnh ra, hơi lạnh dày đặc, trong chốc lát tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát như thể cả người mình đều bị nhét vào trong tủ lạnh.
“Em sao vậy?” Vệ Sùng Hoa vội nắm tay tôi, ôm tôi vào lòng an ủi một hồi, lúc này tôi mới từ từ bình tĩnh lại.
Chỉ nhìn thấy trong tủ lạnh của anh ấy đầy hoành thành, sủi cảo đông lạnh, e là phải ăn hơn nửa năm mới hết.
Thấy tôi không sao, Vệ Sùng Hoa hôn lên trán tôi: “Được rồi, đợi anh nha, sau khi luộc xong anh bưng ra cho em.”
Nhưng ngay khi tôi quay người lại, Vượng Tài đứng ở cửa lạnh lùng nhìn tôi, dọa tôi lại giật mình, Vệ Sùng Hoa dứt khoát nhốt Vượng Tài ngoài ban công, an ủi tôi một lúc rồi mới đi vào bếp.
Đến khi món hoành thánh nóng hổi bưng lên, tôi liền bày ra dáng vẻ ham ăn, hôm qua là hôn lễ, tôi gần như chẳng ăn được bao nhiêu.
Chỉ là khi ăn một miếng, tuy tươi và ngọt, nhưng tôi cứ luôn cảm thấy thiếu cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/man-thu-sat-hoa/2598081/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.