Cuối cùng, hầu như chỉ có một mình tôi nói. Geoff ngồi đối diện với tôi trong phòng khách trang trí lộng lẫy, nơi chúng tôi nói chuyện lần đầu tiên. Gương mặt anh mệt mỏi dưới ánh đèn, cho thấy rõ ràng tình trạng căng thẳng do chuyến lái xe đường dài từ Luân Đôn trở về. Nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định và ân cần. Thi thoảng anh ngắt ngang bài tường thuật huyên thuyên của tôi và đặt một câu hỏi, hay làm rõ một điểm nào đấy, nhưng không di chuyển khỏi ghế ngoại trừ để đổ đầy ly rượu của chúng tôi từ chiếc chai đặt trên bàn ngăn giữa hai người. Đến lúc tôi kể xong thì mặt trời buổi sáng đã nhô lên, một con chim chiền chiện cất tiếng hót trong trẻo trên một cái cây bên ngoài cửa sổ, và chai rượu đã rỗng không.
Geoff không đưa ra đánh giá ngay lập tức. Anh áp hai lòng bàn tay lại với nhau và nhăn mày nhìn xuống đôi giày.
“Anh nghĩ em điên chăng”, tôi đoán.
“Đương nhiên là không.”
“Thế thì tốt”, tôi vừa nói vừa dùng bàn tay rã rời bóp trán. “Đôi khi chính em cũng nghĩ mình bị điên.”
“Không phải anh nghi ngờ những gì đang xảy đến với em. Ừ”, anh mỉm cười, “có lẽ anh cũng có chút nghi ngờ, nhưng không nghi ngờ điều em tin tưởng, mà thật sự tin vào những gì em đã nhìn thấy. Anh chỉ không chắc sẽ đón nhận nó thế nào”. Anh dựa lưng lên ghế và lại nhăn mày. “Richard”, anh lơ đãng nói to. “Giá như chúng ta có vài ghi chép về Richard de Mornay…”
“Không có gì trong các tập
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mariana/495001/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.