Chuồng chim bồ câu nằm ở góc vườn, đó là một công trình vuông vức và vững chãi làm từ đá thô, phần mái lợp bằng gỗ, trên đỉnh là một mái vòm để mở. Những con chim bồ câu có thể ra vào thông qua cái vòm đó, luôn luôn quay lại chính xác chiếc chuồng, để nuôi dưỡng hết thế hệ này đến thế hệ khác trong những ngăn tổ đông đúc và tối mịt đó. Nó có một kết cấu đem lại hiệu quả cao - một cái bẫy thoải mái, xinh xắn và đầy chết chóc.
Chỉ cần giật mạnh chiếc dây thừng treo trên trần, cửa lồng sẽ rơi xuống khóa chặt lối vào trên mái vòm. Không thể trốn thoát đến bầu trời xanh tự do, những chú chim chỉ còn biết quẫy cánh trong sợ hãi trong khi những chiếc tổ của chúng bị tàn phá và đồng loại bị đem ra làm thịt. Tôi chẳng bao giờ biết được vì sao chúng vẫn chọn ở lại chuồng bồ câu sau những việc như thế. Hay vì sao chúng không bay đi, khi cái bẫy lại mở? Sao chúng nán lại và chờ đợi cái chết, như những con thỏ nuôi trong chiếc hang bên cạnh cửa nhà bếp? Vì chúng thiếu khả năng dự cảm về số mệnh ư? Hay đơn giản nỗi khiếp đảm đã làm u mê đầu óc chúng, rằng chúng đã trở nên quen thuộc với sự yên ổn trong nơi giam cầm, chúng không còn biết nơi nào khác để đi nữa?
Tôi đột ngột nghĩ mình có thể sẽ giống như vậy. Nếu không cảnh giác, tôi cũng có thể sẽ giống như những con chim có số phận bi đát trong chiếc chuồng bồ câu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mariana/495004/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.