Với những ngón tay hơi run rẩy, tôi nhấc chiếc vòng khỏi ngăn kéo nông, nơi nó đã nằm ẩn mình trong... bao lâu? Hàng thế kỷ chăng? Nó đúng là chiếc vòng tay ấy, tôi biết điều đó với sự chắc chắn vượt qua logic thông thường. Nhìn thấy nó, cảm nhận nó, sức nặng trên lòng bàn tay quá đỗi thân quen, không cần thắc mắc cũng biết chiếc vòng này đã từng thuộc về tôi.
Nhưng làm thế nào nó lại ở trong chiếc bàn gấp này - nếu nhãn hiệu của người sáng chế đáng tin - chiếc bàn này thậm chí không được tạo ra cho đến giữa thế kỷ XVIII, khoảng hơn bảy mươi năm sau khi Mariana Farr đến Exbury? Vẫn siết chặt chiếc vòng tay, tôi đậy nắp chiếc bàn gấp lại và nhíu mày nhìn chữ H trên biển tên. Liệu có khả năng nào chữ H này là viết tắt của “Howard” không? Liệu có khi nào chiếc hộp nhỏ đơn giản này từng thuộc về một thành viên của gia đình Howard ở Đàn Cừu Xám?
Tôi lắc đầu, hoang mang. Tất cả dường như đều quái dị một cách khó tin, nằm ngoài phạm vi của những điều hợp lý. Quá nhiều trùng hợp ngẫu nhiên để có thể trở thành hiện thực, tôi ngẫm nghĩ. Hay... đúng thế? Tôi lăn chiếc vòng qua những ngón tay như gẩy chuỗi tràng hạt, và những chú chim thiên đường dường như đang nháy mắt với tôi khi đôi mắt thủy tinh của chúng hứng lấy tia nắng. Có lẽ, tôi suy đoán, chỉ có lẽ thôi, nếu quả thật tất cả mọi chuyện đang diễn ra đều có nguyên do và nếu thực sự có một sức mạnh siêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mariana/495014/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.