“Và đây là hành lang phía tây”, Geoff nói khi đóng cánh cửa lại sau lưng, dựa lưng vào nó và cười nhăn nhở như sói. “Tôi không thể đợi được chỉ cho cô xem.”
“Dễ thương thật đấy”, tôi vừa nói vừa cười. “Có phải tất cả các lần dạo chơi của anh đều thế này không?”
“Thường là vậy”, anh thừa nhận. “Tôi không thích đám đông. Cô nên cảm thấy may mắn vì vài năm trước lúc tôi đưa Vivien đi xem số phòng còn lại, chúng tôi đã phải trốn trong tủ búp phê hai mươi phút liền.”
Vivien may mắn, tôi suýt thốt lên câu đó nhưng đã ngăn bản thân kịp thời. Thay vào đó, tôi lấy giọng hài hước hỏi anh, “Chẳng phải vẫn có một cái tên chuyên chỉ chuyện đó sao? Bệnh lý sợ đám đông?”.
Anh gật đầu. “Sống khép kín.” Anh ra hiệu về phía cánh cửa đối diện. “Sảnh dành cho người làm ngay bên kia, nhưng đấy là chỗ dừng chân tiếp theo của đoàn khách, tôi nghĩ chúng ta nên bỏ qua mà đi thẳng đến khu bếp, nếu cô không phiền.”
Tôi đi theo anh xuôi theo hành lang dài có sàn lát đá thoai thoải. “Anh có thấy phiền không”, tôi hỏi, “khi tất cả những người đó lang thang quanh nhà anh?”.
“Thực ra cũng không phiền.” Anh nhún vai, giọng nhã nhặn. “Như đã nói, tôi giữ phần tốt nhất của ngôi nhà cho bản thân và khu vực đó mới là nhà tôi - với những căn phòng gắn liền với tuổi thơ của tôi. Toàn bộ chỗ này chỉ... hơi không cần thiết, tôi nghĩ thế. Quá rộng cho một gia đình sống ở đây, chứ đừng nói chỉ cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mariana/495023/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.